Thượng Quan Khuynh Thành vừa vào trong, Chu Tiểu Diệu liền kéo Chu Kiều Kiều sang một bên: "Kiều Kiều, huynh muốn rời núi một chuyến..."
Vẻ mặt hắn có chút ngưng trọng.
Dường như đã suy tính việc này từ sớm.
Chu Kiều Kiều nghi hoặc: "Tại sao? Huynh ra ngoài... là muốn đi tìm Đồng Nhị Nha ư?"
Không ngờ Chu Tiểu Diệu gật đầu.
Hắn nói: "Huynh không muốn cứ dây dưa mãi, huynh đưa thư hòa ly cho nàng ta sớm một chút, huynh được giải thoát, nàng ta cũng có thể sớm tính toán chuyện khác."
Hắn không muốn sống những ngày tháng mơ hồ mụ mị nữa.
Không muốn cứ sống trong thù hận mãi.
Đúng vậy, thời gian qua mỗi khi nhớ lại những chuyện Đồng Nhị Nha đã làm, hắn lại thấy hận.
Hận Đồng Nhị Nha quá tàn nhẫn với hắn và người nhà.
Hận cả nhà bọn họ đã tính kế hắn và gia đình hắn.
Tất cả những điều tốt đẹp trước kia khi ở bên Đồng Nhị Nha, giờ đều biến thành ác mộng.
Hắn cảm thấy, chỉ có hòa ly với Đồng Nhị Nha, không còn quan hệ gì với cô ta nữa, hắn mới có thể bước ra khỏi nỗi đau này.
Mới có thể sống bình thường được.
Chu Kiều Kiều gật đầu: "Được, nếu huynh đã quyết định rồi, vậy muội tôn trọng quyết định của huynh."
Chu Tiểu Diệu dặn dò: "Đừng nói cho người khác biết vội... huynh... huynh muốn tự mình xử lý chuyện này."
Chu Kiều Kiều lại gật đầu.
Buổi tối, mọi người đều đã về phòng nghỉ ngơi, Chu Kiều Kiều cầm một cái lọ lớn đến phòng Chu phụ Chu mẫu.
Hai người vừa chuẩn bị đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4902329/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.