Chu Kiều Kiều gần như lập tức đứng bật dậy, lao ra sau nhà.
Nàng vừa bước được vài bước, hai bóng vàng một trước một sau đã vượt qua nàng, chạy lên phía trước, từ trong miệng chúng phát ra từng tiếng gầm cảnh cáo.
“Nương... nương cứu mạng...”
“Á...”
Tiếng la hét kinh hoàng của bọn trẻ lục tục vang lên.
Tim Chu Kiều Kiều đã nhảy lên tận cổ họng.
Nàng hận không thể mọc thêm đôi cánh bay đến đó.
Chạy ra sau nhà, lúc này Chu Kiều Kiều mới nhìn thấy bên phía vườn hoa, năm sáu con ch.ó hoang đang bị Bình An và hổ cái truy sát.
Còn mấy đứa trẻ thì đang vắt chân lên cổ chạy về phía nàng.
Chạy đầu tiên là Nam Nhi, cuối cùng là Trần Mặc.
Mà trên mặt Nam Nhi... thế mà lại có một vết hằn đỏ.
Rất rõ ràng là vết bị cào.
Nam Nhi lao thẳng vào lòng Chu Kiều Kiều.
“Nương... hu hu hu, đáng sợ quá...”
Chu Kiều Kiều vội vàng kiểm tra vết thương của con bé, may mà không sâu, nhưng cũng đã rớm máu.
Nàng đau lòng không thôi, thấy Nam Nhi bị thương không nặng liền quay sang nhìn những đứa trẻ khác: “Các con thì sao? Có bị thương không?”
Miên Miên vén ống quần lên, trên bắp chân con bé cũng có một vết thương, sâu hơn vết trên mặt Nam Nhi, đang chảy máu.
Ngoài ra Dụ Nhi và Trần Mặc đều bị thương ở các mức độ khác nhau.
Trần Mặc bị thương nặng nhất, trên chân cậu bé có một hàng dấu răng ch.ó hoang.
Nàng nhìn mà trong lòng bùng lên một ngọn lửa giận dữ ngút trời.
Quay đầu lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4902323/chuong-338.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.