Tên cầm đầu thổ phỉ cười khà khà, miệng lưỡi đầy lời lẽ dơ bẩn: "Chỉ cần là nữ nhân, đối với tao thì không có ai là vô dụng cả. Nữ nhân ấy à, chỗ nào cũng là bảo bối."
Ánh mắt hắn tràn ngập vẻ bỉ ổi.
Hắn vẫy tay, hai gã nam nhân từ phía sau tiến lên, định xông đến bắt mẹ Hầu Tử.
Mũi tên trong tay áo của Chu Kiều Kiều vẫn luôn nhắm thẳng vào tên cầm đầu.
Trong lòng cân nhắc nhiều lần, cuối cùng nàng vẫn quyết định ra tay.
Ngay lúc hai gã nam nhân xông lên định bắt mẹ Hầu Tử, Chu Kiều Kiều liền b.ắ.n mũi tên trong tay áo ra, nhắm thẳng vào trán của tên cầm đầu.
Mũi tên ngập đến tận ót, nụ cười của tên cầm đầu vẫn còn treo trên mặt, và hắn cứ thế ngã xuống.
"Á..."
"Đại ca!"
"Đại ca! Đứa nào làm? Thằng ch.ó nào làm thế?"
Trong căn phòng khá tối tăm, lại trong lúc không ai để ý, chẳng ai nhìn thấy mũi tên được b.ắ.n ra từ đâu.
Khung cảnh nhất thời trở nên hỗn loạn.
Tất cả nhìn tên cầm đầu vừa mới ngã xuống đất trong chớp mắt, ai nấy đều hoảng loạn, vội vàng tản ra bốn phía, không dám chạm vào t.h.i t.h.ể của hắn.
"Đại ca?" Một tên thổ phỉ lấy hết can đảm tiến lên dò hơi thở của tên cầm đầu.
"Hết... hết thở rồi." Hắn quay đầu nói với gã "thư sinh", "Ngươi mau cứu đại ca đi, mau lên."
Gã "thư sinh" tiến lên mấy bước, bắt mạch, rồi dò hơi thở.
"Thế nào rồi, Ngưu đại phu?"
"Đúng vậy, đại ca của chúng tôi không lẽ thật
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4802658/chuong-303.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.