Đồng Nhị Nha đổ hết trách nhiệm lên đầu mấy vị nha dịch.
Mà các nha dịch không hề tức giận.
Ngược lại... còn cảm thấy nàng ta bị ép đến mức này, thật đáng thương.
Sau đó cứng rắn kéo lê nàng ta đi.
Lúc bị kéo đi, miệng nàng ta vẫn không ngừng c.h.ử.i bới mấy người nha dịch.
Nói rằng họ đã làm lỡ mất cuộc sống ăn ngon mặc đẹp của mình.
Chu Kiều Kiều đợi họ đi xa rồi mới từ trong bụi cỏ rậm bước ra, đi về phía Bình An đã rời đi.
Mà sau khi Đồng Nhị Nha bị đưa về nha môn, trước mặt huyện thái gia vẫn nói y như vậy.
Huyện thái gia cũng cho rằng nàng ta bị thần kinh, liền cho người đưa nàng ta xuống chăm sóc cẩn thận.
"Đại nhân, nếu trong Thâm Sơn thật sự có hổ, mà người bên cạnh con hổ là người phụ nữ điên này, vậy chúng ta có cần tiếp tục điều tra không?"
Chưởng sự hỏi huyện thái gia.
Huyện thái gia trừng mắt nhìn hắn một cái, "Còn điều tra cái gì nữa? Chẳng lẽ muốn đưa hết đám nha dịch này vào Thâm Sơn làm bữa tối cho hổ à?"
Chưởng sự "Vâng, tôi hiểu rồi."
Hắn cũng chỉ là muốn biết ý của huyện thái gia, để biết nên viết biên bản như thế nào mà thôi.
Mà lúc Đồng Nhị Nha bị dẫn đi, vừa hay cũng gặp Tiểu Ngũ và bọn họ điều tra một vụ án trở về.
Từ miệng Đồng Nhị Nha, hắn nghe được tên của Chu Kiều Kiều, còn có cái gì đó về hổ.
"Ngươi nói gì? Chu Kiều Kiều bị hổ ăn thịt rồi sao?"
Nàng ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-co-cuc-pham-khong-di-tranh-nan-vao-rung-sau-san-manh-thu/4802656/chuong-301.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.