Vừa nghe được lời Trình Lam nói. Máu trong người Việt Vũ song lên đến não.
Khuôn mặt đỏ bừng,chưa bao giờ anh bị mắt mặt như vậy.
muốn bước tới túm lấy Trình Lam,nhưng bị Kim Tổng giử lại.
“Kim tổng tôi bận chuyện nền về trước.”
Vừa nói xong Lôi lạc thiên ôm Trình Lam bước về phía cửa lớn.
Kim tổng quay sang Việt Vũ nói.
“Quân tử trả thù mười năm chưa muộn. “
Cậu nên biết bay giờ không phải lúc.
Việt vũ tức giận lấy điện thoại trong túi ra bấm một vẫy số.
Không đợi người bên kia trả lời liền nói.
“Giải quyết Lôi Lạc Thiên.”
Vừa bước ra của Lôi Lạc Thiên ôm sát Trình Lam vào lòng.
Khơm người xuống đặc một nụ hôn bá đạo, mảnh liệt lên môi cô.
Với Hành động đột ngột của anh,vì mang giầy cao gót nên Trình Lam không thể giữa than bằng mà ngã vào lòng ngực của anh.
Anh bá đạo cắn mút môi cô, lấy miệng cại hàm răn cô ra đưa đầu lưỡi vào miệng cô thâm dò bên trong.
Mút lấy mật ngọt và hương thơm chỉ thuộc riêng cô.
Nụ hôn không chút diệu dàng, nhưng lại mạnh mẻ, giống như là đang trừng phạt cô vì không nghe lời.
“Sau này không được cười với người khắc ngoại trừ anh.”
Trong lòng Trình Lam cảm giác ngọt ngào.
Cô nhìn anh rồi nở một nụ cười duyên dáng.
“ghen? “
Một chử đơn giãng mà làm mặt của Lôi lạc thiên có chút biến sắc, không nói lời nào nắm tay cô đi về phía trước.
Tề phông và Tề Phú đi theo anh 10 năm chưa bao giờ thấy lảo đại của bọn họ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/200470/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.