Lôi Lạc Thiên vẫn bình tĩnh ung dung ngồi đó nhìn Hasan nói với giọng tự tin.
“Hasan lão đại quá khách khí rồi,
Lôi Lạc Thiên tôi, so với người còn thua xa.”
Ý nói về sự tàn nhẫn của hắn,
Hổ dữ không nỡ ăn thịt con, vậy mà hắn lại nhẫn tâm, cả cha ruột cũng giết.
Lời nói mỉa mai của Lôi Lạc Thiên thốt ra, làm một người Trung Đông như Hasan, không thể nào hiểu được hết ý.
Hasan cười đắc ý, nhận lời nói của Lôi Lạc Thiên là khen ngợi.
Đứng lên đích thân rót cho Lôi Lạc Thiên thêm một ly.
Hasan nhìn thẳng vào cặp mắt sắc bén mà mang theo vào phần nguy hiểm của Lôi Lạc Thiên nói.
“ Lôi lão đại, không sợ tôi cho người hạ độc trong rượu sao?”
Lôi Lạc Thiên uống thêm một ngụm rượu đặt ly xuống bàn, ngước mặt lên nhìn Hasan nói.
“ Thách ngươi cũng không dám.”
Một lời nói bá đạo của Lôi Lạc Thiên làm sắc mặt của tất cả mọi người trầm xuống.
Thuộc hạ của Hasan đánh giá Lôi Lạc Thiên từ trên xuống dưới.
Đây là lần đầu tiên, hắn thấy một người có khí thế và thần sắc mạnh bạo và oai nghiêm như vậy.
So với lão đại của hắn, một người mạnh dạn, dũng mãnh và tàn ác,
thì Lôi Lạc Thiên lại mang khí chất oai phong, sang trọng, pha lẫn vài phần nộ khí.
Trên người anh tỏa ra sự nguy hiểm và khí thế bức người,
chỉ cần nhìn vào thì sẽ làm đối phương có cảm giác sợ hãi và bất giác phải rùng mình.
Hasan nghe được lời nói ngông cuồng tự đại của Lôi Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325069/chuong-65.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.