Lôi Lạc Thiên nghe Trình Lam nói vậy, trong lòng vui mừng vô cùng.
Anh không ngờ cô đã nhìn thấu tâm lý của cô phục vụ.
Thì ra không phải là cô không ghen, mà là dùng một phương thức khác,
Không ầm ỷ, không náo loạn mà cũng có thể làm người khác thua một cách tâm phục khẩu phục.
Trình Lam đi đến trước mặt cô phục vụ, nhìn thấy biển tên trên ngực cô.
Trình Lam dùng tay, giựt một cái cho vào thùng rác.
“Từ nay về sau không cho phép dùng tên này.”
Cô phục vụ tức giận lên tiếng.
“Cô có tư cách gì mà bắt tôi phải đổi tên.”
Cô phục vụ nghĩ dù Lôi Lạc Thiên không thích mình, thì anh cũng là người biết phân biệt phải trái.
Trình Lam không nói gì, nở nụ cười xảo quyệt đi đến trước mặt cô phục vụ.
Đường Tam nhìn thấy nụ cười này của Trình Lam, liền nói với Mạc Gia Yến.
“Tiêu rồi, cô ta chết chắc.”
Mạc Gia Yến khó hiểu nhìn Đường Tam.
“Ý em là sao, chị thấy chắc Lam Lam chỉ muốn cảnh cáo cô ta,
không được đến gần anh Thiên mà....”
Chưa nói hết câu thì đã nghe tiếng, xương bị bẽ gãy vang lên.
“Ahhhhhhhhhhhh.”
Cô phục vụ hét lên vì đau đớn.
3 cô bạn của cô ấy chạy tới,
đỡ thân thể của cô ta, vì đau đớn mà không còn sức đứng vững.
Cô phục vụ hoảng hốt nhìn Trình Lam bằng cặp mắt thù hận.
“Tại sao cô lại bẽ gãy tay tôi.”
Trình Lam dùng tay sữa sang lại mái tóc, vì ngã xuống mà trở nên rối tung của cô. Chậm rãi nói.
“Tay nào của cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325066/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.