“Các người không biết, chị Lam là một cao thủ hacker đó.”
Đường Tam khoe khoang.
“Các người đừng nói lung tung.”
“Mạc tổng anh có thể nói cho tôi biết được không?”
Mạc Gia Thành hai tay luồn vào tóc ôm đầu, sắc mặt phiền não, bất đầu thành thật kể lại.
“Đay là chuyện của 4 năm trước, lúc tôi mới tiếp nhận tập đoàn Mạc thị, khi đó tôi còn trẻ, tính tình bồng bột, háo thắng nghe lời người ta chơi cổ phiếu,
Thua hết tiền túi đã đành, còn thua luôn cả tiền vốn của Mạc Thị.
Trong lúc tôi đường cùng không biết phải làm sao, có người đến muốn tôi gia nhập tổ chức của họ, họ nói sẽ giúp tôi qua khỏi nguy cơ lần nầy. Lúc đó tôi lâm vào tình thế thân bất vô kỷ, nên đành đồng ý.
Tôi có nói, ghết người phóng hỏa mấy chuyện đó tôi sẽ không làm.
Họ nói tôi chỉ cần giúp họ rửa tiền đen là được.
Nhưng không ngờ sau một thời gian dài, tôi thấy càng lúng càng sâu, tôi không muốn tiếp tục nữa.
Bọn họ uy hiếp tôi, nói trong tay họ, có bằng chứng Mạc thị ăn hối lộ và rửa tiền đen.
Nếu tôi không làm theo lời họ, họ sẽ giao toàn bộ chứng cớ cho phía cảnh sát.
Tôi thì không sao, nhưng tôi không muốn Mạc thị do ông tôi đích thân thành lập lại bị hủy trong tay tôi.
Mạc Gia Thành nói xong sắc mặt đâu khổ tự trách.”
Mạc Gia Yến nghe những lời nầy của anh mình, trong lòng cô đau sót.
Từ nhỏ tới lớn anh hai là người yêu thương cô nhất, nhưng trong thời gian anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325047/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.