6.30 tối tại biệt thự Lôi Viên, Lôi Lạc Thiên một thân ý phục chỉnh tề ngồi trên ghế Sopha ở thư phòng,tay cầm ly rượu.
ánh trăng bên ngoài cửa sổ rọi thẳng vào, phản chiếu màu đỏ cửa rượu vang trong ly lên khuôn mặt lạnh lùng của anh.
Tề Phong quỳ gối trước mặt anh. Vẽ mặt cung kính sợ sệt làm Lôi Lạc Thiên càn thêm tức giận.
Anh nâng ly lên hớp một ngụm rượu, chậm rãi nói.
“Lần sau tôi không muốn có chuyện như vậy xảy ra nữa.
Cậu đừng tưởng có thể qua mặt được tôi.
Nếu tôi không chắc chắn được sự an toàn của Lam Lam, thì cậu và cô ấy dù muốn làm gì đi nữa cũng không thể.”
Giọng nói lạnh lùng kèm vài phần đe doạ của Lôi Lạc Thiên làm Tề Phong bất giác rùng mình.
“Lão đại tôi sai rồi. “
Anh cuối đầu nhận tội trong lòng hối hận.
“Tôi biết Lam Lam vì tôi nên mạo hiểm, với tính tình của cô ấy, không ai có thể ngăn cản.”
Tề Phong bất giác hiểu được, thì ra lão đại đã nấm rõ mội chuyện trong lòng bàn tay.
Anh để Tề Phú theo bên cạnh cô, anh biết Tề Phú sẽ liều mình để bảo vệ cô.
Đồng thời anh cũng đã phái theo một nhóm tin anh của bang Lôi Ưng theo bảo vệ họ. Chỉ cần thấy Trình Lam có nguy hiễm, thì họ sẽ xong ra cứu người.
Anh sấp siếp mọi việc vì cô, cũng giống như cô, mọi việc làm điều vì anh.
“Thuộc hạ đã hiểu. “
Lôi Lạc Thiên bỏ ly rượu trong tay, xuống bàn bên cạnh nói.
“Tốt, lần nầy tôi tạm tha cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325041/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.