Trình Lam tức giận rời khỏi khách sạn. Cô đã gọi cho Đường Tam đến.
Trên bầu trời đêm nây tối như mực không trăng không sao, nhưng xung quanh cô vì những ngọn đèn Đường mà không giang trở nên sáng rực.
Một cơn gió lạnh thỏi làm cô rùng mình.
Cô buớc đi ra cổng trước của khách sạn.
Vừa đi cô vừa mắng.
Lôi Lạc Thiên anh là đồ vô lương tâm.
Lôi Lạc Thiên xấu xa.
Trong chóc lát có 1 chiếc xe BMW màu đen đậu lại trước mặt cô.
Tề Phong xuống xe đứng trước mặt cô cung kính nói.
“Chị Dâu, chị theo em về nhà đi, lão đại rất lo lắng cho chị.”
Trước mặt người ngoài Tề Phong điều gọi anh là chủ tịch, nhưng khi chỉ có người mình, thì sẽ cung kính gọi anh là lão đại.
“Lo lắng,“
Trình Lam cười khinh Bỉ.
“Anh nói Lôi Lạc Thiên sẽ lo lắng sao? Tôi nghĩ không có khả năng đó đâu.
Tránh ra.”
Giọng nói cùng với biểu cảm lạnh lùng của cô, làm cho Tề Phong lùi về sau hai bước.
Tiếng xe gắn máy dừng lại bên cạnh Trình Lam.
Đường Tam bước xuống, với Tư thế vô cùng hấp dẩn, kiến anh ngẩn người vài giây.
“Chị không phải đi cùng anh Thiên sao? “
“Đừng nhắc đến cái tên đó trước mặt chi nữa.”
Trình Lam không nói thêm gì, đưa tay cầm lấy nón bảo hiểm trong tay Đường Tam, chuẩn bị lái xe motorbike rời đi.
Tề Phong bắt đắc dĩ ra tay với cô.
Anh tấn công tay cầm nón bảo hiểm của cô. Một quyền đánh mạnh xuống, không ngờ Trình Lam lại lùi về phía sau, sau đó nhẩy lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ba-chu-hac-dao-cung-chieu-vo-sat-thu/1325031/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.