“Hai người cộng lại đã 60 rồi đó.” Nghiêm Dương khẽ bĩu môi, ánh mắt xem thường: “Đâu phải 16 nữa, đi làm mấy chuyện người lớn nên làm được không vậy?”
“26 cộng 26 bằng 52 được chưa?” Minh Hòa vừa cuốn dây gai quanh chiếc vòng tròn kết bằng cành cây, vừa phản bác: “Lấy đâu ra 60 vậy?”
“Mày cũng biết mày 26 tuổi rồi à?” Nghiêm Dương nhắc nhở anh: “Đàn ông qua 25 tuổi là càng ngày càng không dùng được đấy, biết quý trọng thời gian đi.”
Nói xong cậu ấy lại xoa cằm nhìn Minh Hòa, “xì” một tiếng hỏi: “Ê, mày xài lần nào chưa vậy?”
Minh Hòa cầm ngay ống đựng bút trên bàn ném về phía cậu ấy.
Có vẻ Niên Tuế rất hứng thú với chiếc chuông gió trước cửa tiệm anh, lần nào đến cô cũng nhìn chăm chú rất lâu, Minh Hòa nói nếu cô thích thì anh có thể làm một cái tặng cô, nhưng cô đã từ chối.
“Anh có tặng tôi cũng không có chỗ mà treo, chuông gió không tiện treo trong nhà lắm, hồi bé tôi cũng có một cái, đẹp lắm, xâu bằng vỏ sò, nhưng khoảng thời gian đó tôi cứ bệnh suốt, người lớn bảo cái đó thu hút âm khí, nên vứt đi rồi.”
“Thế à.” Minh Hòa nói: “Vậy thôi vậy.”
Chuông gió không thể tặng, nhưng anh không muốn cứ thế bỏ qua.
Truyền thuyết nói rằng lưới bắt giấc mơ có thể lọc bỏ ác mộng, bảo vệ con người ngủ ngon mỗi đêm, đây là lần đầu tiên Minh Hòa làm món này, làm thì không khó, cái khó là làm sao vừa bắt được giấc mơ lại vừa bắt được trái tim người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/at-the-corner-zoody/5245042/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.