Minh Hòa luôn tin rằng đôi khi ông trời bắt anh chịu khổ, là vì muốn anh trưởng thành.
Anh có thể nhịn, có thể kiên cường, nhưng ông trời không nên như ông chú Thổ Nhĩ Kỳ bán kem, cứ cho rồi lại lấy đi, cười nhạo anh vụng về, trêu đùa sự ngây thơ của anh.
— “Tôi mới không thèm đồng ý anh ấy nhanh tới vậy, tôi muốn xem anh ấy ‘hạ mình’ thêm vài ngày, tôi cũng muốn sướng một chút chứ.”
Vào đông trời tối rất mau, Minh Hòa đứng dưới bậc thang, ánh sáng tương tự, góc độ tương tự, Niên Tuế hôm đó nhìn thấy ánh mắt anh thoáng qua vẻ ngạc nhiên, rồi cười tươi chạy đến trước mặt anh.
“Sao anh đến đây?”
Mây đen tích tụ, gió thổi lay động cành khô lá rách, Minh Hòa nhìn sắc trời dần tối, nói: “Sắp mưa rồi, tôi muốn đến đón cô tan làm.”
“Nhưng hôm nay em phải tăng ca, em với đồng nghiệp định đi ăn tạm gì đó gần đây.”
Minh Hòa nhìn cô, gật đầu.
“Anh có muốn đi cùng không?” Niên Tuế hỏi anh.
“Thôi vậy.” Minh Hòa lùi lại: “Mọi người đi ăn đi, anh về trước.”
“Này.” Niên Tuế gọi anh lại.
Minh Hòa nghiêng người, nghe cô cười, nói: “Em đã nói với họ rồi, đến lúc đó em sẽ về sớm một chút, chắc chắn kịp đêm Giáng Sinh.”
Gió lạnh rít lên như quái vật gào thét, Minh Hòa nhìn cô một lúc ở khoảng cách không gần không xa, sau đó “ừm” một tiếng rồi quay lưng bước đi.
Anh không nghe thấy khi đồng nghiệp phía sau tò mò hỏi “bạn trai à?”, Niên Tuế rũ mắt nhìn con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/at-the-corner-zoody/5245036/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.