Benjamin nhìn Lucien một chút rồi khoan thai bước tới trước căn nhà tồi tàn của nữ phù thủy, cất giọng bình thản mà trầm thấp nói: “Phù thủy là kẻ tà ác luôn thích đùa giỡn tinh thần cùng tri giác của mọi người, đặc biệt là vào buổi tối dưới ánh trăng bạc này. Chẳng qua nữ phù thủy kia còn chưa có được sức mạnh bóng tối thật sự nên ma pháp của cô ta thường chỉ có thể gây ảnh hưởng tới một hai người mà thôi.”
Mới đầu Lucien nghe còn chưa hiểu cái gì cả, phải đến khi Bejamin nói xong, anh mới hiểu tại sao chỉ có một mình anh nghe được tiếng khóc kia còn những người dân ở quanh đấy lại cứ ngủ say, dù bị đánh thức, cẩn thận lắng nghe cũng không phát hiện ra được.
Không để cho Lucien có cơ hội nói chen vào, Benjamin dang hai bàn tay đang mang găng tay trắng noãn của mình ra rồi nói: “Mà ta và bốn vị thủ vệ giáo đường đây đã được Chúa ban cho ân huệ nên mới có thể nghe được âm thanh tà ác này.”
Sau khi nghe xong, bốn vị thủ vệ giáo đường đồng loạt bước tới một bước, lập tức vẽ hình thập tự trước ngực rồi hô to: “Chỉ có chân lý là tồn tại mãi mãi.”
Tiếng hô to vang lên khiến cho tinh thần mọi người xung quanh thoáng trở nên hưng phấn.
Những người dân nghèo đứng bên dưới cũng lẩm nhẩm cầu khẩn: “Chỉ có chân lý là tồn tại mãi mãi.”
Sau đó bọn họ xì xào bàn tán: “Đây là sức mạnh của thần linh, đúng là mục sư tôn quý có khác.”
Trong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/90623/quyen-1-chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.