Lucien cố gắng nhìn xung quanh, thấy xe ngựa của nhà Phyllis đang chạy vào cổng lớn biệt thự, còn xung quanh thanh tịnh yên lặng, không có bóng người nên ra hiệu hai người đi vào trong hoa viên căn biệt thự tầng ba ở trước cổng lớn.
“Phyllis, tôi có một việc nhờ cô.” Biểu cảm Lucien nghiêm túc mà trịnh trọng.
Lông mày xinh đẹp của Phyllis hơi nhíu nhẹ: “Việc gì? Tôi không thể bảo đảm có thể giúp anh, cha tôi chỉ là quan thư ký của tòa thị chính, còn bác trai và anh họ Harrington luôn không thích nhà chúng tôi.”
Nếu là trước buổi hòa nhạc mà Lucien có việc thỉnh cầu thì Phyllis chắc chắn là mở miệng từ chối liền. Nhưng sau khi đồng tâm hiệp lực chuẩn bị buổi hòa nhạc và thành công lớn của buổi hòa nhạc thì quan hệ của hai người đã từ bạn học lạnh nhạt có thể trở thành bạn bè rồi. Hơn nữa thiên tài âm nhạc của Lucien quá rõ ràng, sau này sự phát triển về mặt âm nhạc có thể tưởng tượng khiến Phyllis cũng muốn đi theo con đường âm nhạc vì thế sẽ theo bản năng muốn duy trì tình bạn tốt đẹp với Lucien.
Là một người bình thường, Phyllis không thể phủ nhận trong lòng mình có sự đố kỵ với Lucien, nhưng cân nhắc thiệt hơn, phán đoán tốt xấu, suy nghĩ đến tương lai một cách đơn giản là cách suy xét mà người xuất thân như cô ấy được dạy từ nhỏ đến lớn. Đồng thời cha của Phyllis cuối cùng không thể kế thừa tước vị khiến Phyllis đã tránh việc bị quyền lợi to lớn, sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230766/quyen-1-chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.