11 giờ 20 phút trưa, trong văn phòng chủ tịch ở lầu ba Hiệp Hội Âm Nhạc.
Đôi mắt màu xám nhạt nghiêm túc của Othello nhìn Victor ở trước mặt: “Victor, anh nên đưa ra quyết định, đã hai mươi phút rồi lẽ nào không thể giúp anh chọn ra được bản nhạc mà anh hài lòng ư? Chúng là kết tinh cảm hứng âm nhạc trong hơn hai mươi năm của anh đó.”
Sắc mặt Victor phờ phạc, biểu cảm đờ đẫn ngồi trên ghế đối diện với Othello, cái bàn phía trước người bày đầy bản nhạc của ông ấy nhưng đôi mắt ông ấy nhìn vào là một mảng mờ mịt, không có tiêu cự, giống như xuyên qua những bản nhạc này đang nhìn sự vật khác. Đó có thể là món nhạc cụ violin đầu tiên trong cuộc đời của ông, cũng có thể là nghĩa trang lạnh lẽo âm u.
Sau khi nghe được lời của Othello, môi ông ấy hơi run run rồi mở lời một cách khó khăn: “Có thể để tôi nghĩ thêm một chút không? Chủ tịch Othello.”
Wolf – người cùng ông ấy ngồi đối diện với Othello - cười nói mang theo mùi châm biếm mãnh liệt: “Nghĩ thêm à, anh có thể nghĩ ra bản nhạc hay hơn không? Victor, được rồi đừng có cứng đầu nữa, hay là anh cảm thấy trong các tác phẩm tầm thường cũng có bản nhạc hay? Đừng lãng phí thời gian của ngài Othello nữa, ông ấy đang chờ công chúa điện hạ cùng đi ăn trưa.”
Othello gật gật đầu, lấy ra một cái đồng hồ để xem: “Công chúa điện hạ mời ta cùng ăn trưa lúc một giờ đúng, thời gian
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/ao-thuat-than-toa/3230749/quyen-1-chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.