Chap 17: Mất tích!
Sau nụ hôn “ấy” hắn phải cõng nó xuống phòng y tế để băng bó vết thương ở chân. Hắn làm rất nhẹ nhàng, chẳng đau một tí nào nhưng nó (phải) trả thù hắn vì dám công khai hôn nó như thế. Nó ngồi than đau, khiến hắn rất khó xử.
“Angela à…có thể để anh giúp em trong kỳ thi mà không cần tên đó được không??”. Tuy có hơi bất ngờ trước câu hỏi của hắn nhưng nó vẫn nhẹ nhàng đáp lời:”hãy gọi em là An, em không thích anh gọi em là Angela. Còn việc đó thì…em không đồng ý chắc không được.”
“Ukm..” hắn nhoẻn miệng cười, nụ cười hút hồn, chưa bao giờ nó thấy hắn cười đẹp như thế, nó mải mê ngắm hắn mà không biết có người đang khó chịu vì bị nhìn muốn thủng cả mặt.
“Nhìn anh đã chưa đấy, bộ chưa bao giờ thấy trai đẹp cười à” Nó liền giật mình, chột dạ “Ờ….Chưa!! Mà nói thiệt nha, công nhận anh cũng có đẹp thiệt..”
“Đương nhiên, anh là phải đẹp” hắn tự hào.
“Em chưa nói hết mà…anh đẹp như bóng ấy…hahahaha” nó lăn ra ôm bụng cười ngặt nghẽo trước vẻ mặt nhăn như khỉ của hắn.
“Wey! Em có thôi cười không hả??? Muốn tự đi về lớp hả??? Nếu vậy anh đi đây.” hắn bắt đầu dỗi nó.
“Ớ…thôi thôi em biết lỗi rồi….biết rồi mà…xin lỗi, xin lỗi anh mà” nó vội lời.
“Ukm. Vậy thơm má một cái coi nà” hắn lấy tay chỉ vào má mình, gương mặt phải nói là….biến thái vô tả.
Nó mím môi “Ơ sao anh lại bất công thế. Xin
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-yeu-em-co-be-ngoc-a/1913655/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.