Hề Gia cũng không hỏi tên thật của Giấm Giấm là gì, chắc là theo họ ba, sau cũng không đổi tên. Dì Tần không muốn nhắc đến cái tên đó.
Vậy thì cứ gọi Giấm Giấm đi.
Tần Tô Lan: 【Con trai dì không giỏi giao tiếp, lại thêm hai năm sinh bệnh, có khi con nói nửa ngày trời mà nó cũng không nói một câu. Đến lúc đó lại cực cho con rồi. 】
Hề Gia an ủi Tần Tô Lan: 【Dì ơi, như vậy cũng không sao, dù sao con cũng không nghe được~ Con đoán lúc đó không phải con giúp Giấm Giấm mà là Giấm Giấm nghe con lải nhãi. Anh ấy chưa chê con phiền là may rồi.】
Tần Tô Lan thầm nghĩ, nó cầu còn không được.
Cũng không thể nói về Giấm Giấm mãi được, Hề Gia sẽ sinh nghi. Bà bắt đầu nói về chuyện của mình. Chuyện đã qua hai mươi ba năm, bây giờ cũng không biết nên bắt đầu từ đâu.
【Là ông ấy theo đuổi dì, mà thật ra là dì cũng thầm mến ông ấy.】
Hề Gia nhìn màn hình. Dì Tần đánh chữ rất chậm, những đau đớn đó đã cách nhiều năm rồi, bây giờ nhắc lại như đang xé toạc vết thương ra.
Cứ gõ được một từ là trái tim của Tần Tô Lan lại nhói thêm một cái. Nhưng nói ra với Hề Gia, nội tâm của bà lại trở nên nhẹ nhõm hơn nhiều.
Tối qua Mạc Dư Thâm cũng có nói là nếu không muốn kể chuyện trước kia thì cứ tuỳ ý bịa đại cho Hề Gia viết là được. Bây giờ đổi ý không bịa nữa, kể luôn chuyện của chính mình.
Nói ra sẽ nhẹ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-yeu-em/1275305/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.