Không bao lâu, kì nghỉ hè cuối cùng đã kết thúc.
Buổi đầu tới lớp, An Di đặt báo thức sớm để sửa soạn cho đàng hoàng. Lúc trước ở Vu Hà, do hoàn cảnh gia đình nên cô không kết bạn được với nhiều người, lần này chuyển trường, cô hi vọng mọi chuyện sẽ tốt đẹp hơn.
Hàn Thương thì không có chăm chỉ đến vậy. Khi An Di đang chải lại tóc trước khi xuống ăn sáng thì anh mới bắt đầu đánh răng. Gặp nhau trong phòng vệ sinh, cô đã quen với bộ dạng ngái ngủ của anh, cười chào
“Chào buổi sáng”.
Anh vừa lấy kem vào bàn chải, vừa nói
“Ừm, chào”
Câu nói không có chút kiên nhẫn nào.
An Di ăn gần xong bánh mì, Lâm Hàn Thương mới từ từ đi xuống. Mẹ Lâm cau mày
“An An à, mau ăn sáng rồi còn đi học! Nhìn Di Di người ta dậy rõ sớm mà không thấy vội hả?”
Anh không để vào tai mấy lời của bà, ậm ờ rồi cầm lấy bánh mì ăn, hai ba miếng đã nhanh chóng nhét hết nó vô dạ dày, thậm chí còn lẹ hơn An Di.
Cô nghiêng đầu nhìn anh rồi cũng vội vàng gặm nốt miếng cuối cùng.
Mẹ Lâm đi theo hai người ra cửa, tiện thể nhét hai hộp sữa vào túi sườn trên cặp, dặn dò
“Di Di, có chuyện gì thì đều có thể hỏi Hàn Thương nha! Còn con nữa, bớt chạy lung tung thôi, chú ý Di Di một chút!”
“Con đâu phải con nít mà chạy lung tung chứ?”
Đối với mẹ anh luôn thuộc dạng ‘vô công
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894538/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.