Suốt tiết một, An Di không sao tập trung học được. Đợi mãi mới tới giờ ra chơi, cô liền nằm bò xuống bàn, hai tay ôm bụng rồi ngủ quên lúc nào không biết.
Mãi đến lúc tiếng chuông vào tiết hai vang lên cô mới từ từ tỉnh dậy. Phát hiện một chiếc áo khoác mỏng màu đen được khoác trên vai mình, trước bụng còn có một túi sưởi nhỏ, thảo nào lúc ngủ lại thấy dễ chịu thế. Mà chẳng cần hỏi cũng biết, cái áo này là Hàn Thương khoác lúc ra khỏi nhà.
Trong lòng một cỗ ấm áp dâng lên. An Di nhìn nam sinh còn bận tay bận chân với ván game, khóe miệng khẽ cong lên.
“Đỡ đau chưa?”
Phát hiện ra ánh mắt ai đó đang nhìn mình, Hàn Thương mặc kệ ván game quay ra quan tâm cô. Thấy sắc mặt đã hồng hào hơn, cũng bớt vẻ khó ở hồi sáng, tâm tình anh mới dịu lại.
“Ừm, đỡ rồi. Cảm ơn anh Hàn Thương”
Giản Dương hoàn thành ván game mới hỏi: “Tiểu Di Di bệnh à? Để ca ca mua thuốc cho cậu nha?”
Hàn Thương cốc đầu hắn: “Lo chơi game của cậu đi”
Cậu ta che đầu: “Thương ca, đánh tôi làm gì? Chẳng phải tôi quan tâm Tiểu Di Di sao?”
Hàn Thương: “Không khiến”
__
Giờ ra chơi tiết hai, An Di đang thưởng thức sữa bò mà mẹ Lâm chuẩn bị thì một nữ sinh từ đâu chạy tới trước mặt cô. Người này không phải học sinh lớp 11-2 thì phải. Có lẽ tới tìm bạn cùng bàn của cô? Nhưng tính cô không thích quản chuyện với người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894526/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.