Cả buổi, An Di cảm thấy mặt mình luôn trong tình trạng nóng bừng. Có ai như cô không chứ? Đi xin lỗi người ta, cuối cùng lại bị người ta trêu trọc đến đắng miệng. Sự ngại ngùng, tội lỗi ban sáng cũng theo đó mà cuốn bay. Bầu không khí giữa hai người cũng êm lại.
Không chỉ riêng con gái, con trai cũng thích rủ nhau đi vệ sinh chung.
Giản Dương cùng Hà Phán và Thương Hàn đứng ở bồn rửa tay. Hà Phán nhìn vẻ mặt sắc xuân phơi phới của ai kia thì chẹp miệng
“Thương ca, làm lành với Tiểu Di Di rồi à?”
Hàn Thương ‘ừm’ một tiếng.
Giản Dương lại không kìm được tò mò, hỏi
“Nhưng sao lại giận dỗi?”
“Không phải việc của cậu!”
Hắn nhếch mép: “Vừa nãy tôi ngồi dưới nghe hết rồi nhá! Đừng giấu nữa! Cái gì mà ‘lần đầu’, cậu làm gì em gái tôi rồi hả?”
Hàn Thương đá mày, vẻ mặt chẳng có tí gì là chột dạ, lại không sợ người ta hiểu nhầm, chỉ thong thả buông một câu: “Ý trên mặt chữ”
Giản Dương mắt chữ A, miệng chữ O: “Ôi trời, tôi còn tưởng trùm trưởng không gần nữ sắc? Ai dè mới quen một tháng liền không nhịn nổi à?” Hắn chắp hai tay, làm bộ lạy lạy: “Thuộc hạ đúng là mắt chó, nhìn không rõ lòng dạ chủ nhân!”
Hàn Thương bị chọc cười, đá đít cậu ta: “Bớt nói nhảm! Bé nhà tôi không thích đâu!”
Hà Phán: “Chưa gì đã trọng sắc khinh bạn rồi!”
Câu chuyện thoáng qua vô tình lọt vào tai của người qua đường.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894511/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.