An Di chạy ra bên ngoài sân bóng rổ, nhìn quanh một lượt nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng Hàn Thương đâu. Cô thở dài, cảm thấy thất vọng. Chẳng lẽ hai người họ hẹn nhau đi chơi rồi sao. Cô muốn khóc quá.
“Tìm anh hả?”
Giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Cô ngay lập tức quay lại, bất ngờ, gương mặt điển trai của nam sinh lại gần trong gang tấc, tưởng chừng như chỉ vào milimet nữa là chóp mũi hai người chạm nhau.
Anh đang cúi xuống, cúi sát cô, dễ dàng nhìn thấy rõ nét từng chuyển động nhỏ trên khuôn mặt xinh đẹp. Đôi mắt của cô nhìn giống như của hồ ly vậy, đuôi mắt xếch nhẹ lên nhưng to tròn đáng yêu hết nấc, hàng mi dài cong cong im phăng phắc như chờ đợi phản ứng tiếp theo của anh.
“Sao không nói gì?”
An Di bừng tỉnh, cô vội nới rộng khoảng cách giữa hai người, ấp úng hỏi
“Tuệ Mẫn đâu? Không đi cùng anh à?”
Anh nheo mắt
“Hửm? Quan tâm cô ấy làm gì?”
An Di vo nhẹ tà váy, âm thanh vừa lo lắng lại gấp gáp
“Hàn Thương, anh hứa với em một chuyện được không?”
“Sao?”
“Anh hứa được không?”
“Được, em nói đi.”
“Anh đã hôn em rồi…” – gương mặt cô đỏ lên, giọng nói dần ấp úng – “…Vậy nên, anh phải chịu trách nhiệm với em! Em không muốn trong thời điểm này, anh dây dưa với cô gái khác. Em không thích, em không thoải mái, em sẽ ghen!”
Cô nhìn anh, đôi mắt hồ ly ầng ậng nước, như thể chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894496/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.