Sau khi đi xung quanh một hồi, cảm giác không khí có phần lạnh hơn, hai người liền tạt vào một quán cà phê gần đó nghỉ ngơi.
Sau khi chọn một bàn ngồi cạnh cửa sổ, cà phê của Hàn Thương và trà sữa nóng của An Di cũng nhanh chóng được đưa lên sau đó. Cô nhanh chóng cầm lấy cốc trà bằng hai tay, nhanh chóng sưởi ấm bàn tay lạnh buốt của mình.
“Mùa đông ở Thành Đô lạnh thật đó, lạnh hơn Vu Hà nhiều!” – cô vừa nói vừa hút một ngụm trà thơm ngọt.
Hàn Thương gật đầu
“Đúng vậy! Năm nay cũng lạnh hơn năm ngoái nữa, nên có thể sẽ sớm có tuyết thôi!”
An Di ở Vu Hà chưa từng thấy tuyết, cô vui mừng đến mức hai mắt cong thành một đường
“Liệu đêm nay tuyết có rơi không nhỉ? Em nghe nói nếu cùng người mình yêu trải qua giáng sinh trắng thì nhất định tình yêu đó sẽ rất bền chặt và sâu đậm!”
Hàn Thương cười cười chê cô ngốc
“Em tin mấy lời đó sao?”
“Anh không thấy lãng mạn sao?” – cô giương to mắt nhìn anh
Đúng lúc này, cô đột nhiên nhận ra một bóng dáng rất quen xuất hiện trong tầm mắt. Người đó đang đứng ở phía cửa ra vào cùng vài người khác. Cô chăm chú nhìn người đó đến nỗi không còn nghe thấy âm thanh nào khác từ xung quanh, cảm giác toàn thân vừa mới ấm lên một chút đã quay trở lại lạnh buốt.
“Di Di? Em sao vậy?”
Giọng nói của Hàn Thương kéo cô về hiện thực, lúc này bóng người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894474/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.