“Ủa, sao lại đi đường này vậy? Cậu tính uống rượu với khỉ hả?”
An Di nhìn chiếc xe đang từ từ rời xa thành phố, liền nửa đùa nửa thật hỏi
“Cậu cứ yên tâm ngồi đấy cho mình!” – Lộ Ái Nhi cười nói
“Sẽ không đem mình đi bán đấy chứ?”
Lộ Ái Nhi nghĩ thầm: “Thật ra cũng không phải bán, nhưng mà mình sẽ được một món lời hậu hĩnh đó nha!”
.
.
Xe dừng lại ở một nhà hàng cao cấp nằm sâu trong núi. Tuy đường đến rất vất vả nhưng đó lại trở thành một nét thú vị của nhà hàng này, hơn nữa đồ ăn ở đây rất ngon miệng, rất được các ông lớn cũng như ngôi sao hạng A yêu thích.
An Di nhìn tòa nhà to lớn được xây theo lối kiến trúc Âu cổ trước mặt, không kìm được mà cảm thán
“Thật sự có nhà hàng ở đây sao?”
Lộ Ái Nhi nắm tay cô đưa vào bên trong, đôi mắt cong cong nói
“Điều bất ngờ còn nằm ở phía sau!”
Vừa mở cửa lớn ra, một người đàn ông trung niên ăn mặc giống như quản gia liền tiếp đón hai người. An DI đi theo ông qua sảnh tầng một hào nhoáng rồi lên chiếc cầu thang mạ vàng sáng loáng, dẫn lên khu vực tầng hai.
Cô mải mê ngắm nhìn những đồ nội thất cổ mà đẹp mắt bày biện bên trong, đến lúc quay người lại liền không thấy Lộ Ái Nhi đâu nữa. Hơn nữa, điều kì lạ nhất là cả tòa nhà lớn như vậy lại chẳng có khách hàng nào ngoài hai người.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-van-luon-chi-thich-em/2894422/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.