Sau cuộc điện thoại đó, Mục Vãn Vãn ngoan ngoãn biết điều hơn hẳn, đích thân bỏ chặn cho Một Cây Bạch Dương, sau đó cung kính gọi điện nghênh tiếp thầy vào lại phòng livestream.
Không hổ là giáo sư, dù có đang đọc bình luận đi nữa cũng vẫn liên tục đặt ra câu hỏi.
[Một cây Bạch Dương: Nghịch nghĩa là gì?]
Mục Vãn Vãn đang đánh giao tranh, nghiêm túc trả lời: "Dạ là nghịch ngợm ạ."
[Một cây Bạch Dương: 666 nghĩa là gì?]
"Dạ...ý là em rất lợi hại ạ." Nói đến đoạn sau, giọng Mục Vãn Vãn nhỏ dần.
[Một cây Bạch Dương: Họ không biết kì trước trò chỉ vừa đủ điểm qua môn thôi à?]
[Một cây Bạch Dương: Kì này lại còn học hành chểnh mảng, suốt ngày chơi game.]
[Một cây Bạch Dương: Trò nói đi, bài thi tuần sau trò tính làm sao đây?]
Mục Vãn Vãn: "..." cô sắp khóc đến nơi rồi.
Bùi Lộ không nhịn cười nổi nữa, sau khi bị Mục Vãn Vãn lén nhéo một cái, rốt cuộc cũng khẽ cười ra tiếng.
Anh ho nhẹ một cái: "Giáo sư, thầy yên tâm, em sẽ đốc thúc cô ấy học hành."
Một nửa gương mặt anh lọt vào ống kính.
[Một cây Bạch Dương: Anh là Bùi Lộ à?]
Mục Vãn Vãn ngẩn ra, vị giáo sư này, chắc không xem cả các trận thi đấu của cô đâu ha?
[Một cây Bạch Dương: Tôi có nghe đàn em khóa dưới ở trường kế bên nhắc đến anh, cũng thường xuyên trốn học, trốn thêm hai tiết nữa thì xác định cấm thi luôn đúng không?]
Mục
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082086/chuong-111.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.