Tiểu Bánh Bao bắt đầu vội vàng dọn dẹp túi đồ ăn vặt, vừa quay người lại, đã nhìn thấy ba người đang đứng ở ngay cầu thang.
Hộp khoai tây chiên Lay's cứng đờ trong tay anh ta.
"...Đây là mẹ em," Mục Vãn Vãn giới thiệu, "mẹ, đây là đồng đội của con, tiểu Bánh Bao, còn kia là Hổ ca và Mộc Đầu."
"Mẹ biết mà, mẹ đã thấy trên tivi rồi." mẹ Mục cười cười, "đứa nào đứa nấy nhìn đều rất...có tinh thần."
Tiểu Bánh Bao ho nhẹ một cái, bóp bóp cổ họng, nói, "cháu chào bác ạ...tôi đã bảo các cậu rồi, bớt nói tục lại, giờ để bác gái thấy có ngại không cơ chứ."
"..." mẹ Mục suy nghĩ một chút, chắc chắn nghề của con gái mình là thể thao điện tử chứ không phải giới giải trí.
Bùi Lộ tiến đến, giúp tiểu Bánh Bao dọn dẹp—— tiểu Bánh Bao cứ xem phim là ngồi ăn, xem hết mấy bộ phim là xử xong sáu hộp khoai tây chiên rồi bánh cá các thứ, trong thời gian ngắn đúng thật là không dọn hết được.
"Bác có mang một ít đặc sản quê nhà đến cho các cháu." Mẹ Mục điều chỉnh lại biểu cảm xong, gỡ túi đồ treo trên valy ra, giục Mục Vãn Vãn ở bên cạnh, "nhanh, cầm đi chia cho mọi người đi. Còn cả mấy cái này nữa, phải để đông trong tủ lạnh mới được... bình thường các cháu ở trụ sở ăn những gì?"
"Bọn cháu ăn uống phong phú lắm bác," Hổ ca vỗ vỗ bụng tiểu Bánh Bao, "bác chỉ cần nhìn bụng của cậu ta thôi là biết rồi, trưa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082084/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.