Lúc Bùi Lộ đi lên, cờ máy bay đã đủ người, Mục Vãn Vãn ngồi xếp bằng, tóc đã được cột lại, đang tập trung đổ xúc xắc.
"Sáu! Sáu! Sáu sáu sáu sáu!" cô nhìn chằm chằm vào cục xúc xắc.
Cuối cùng đổ được một, cô ngả người ra sau, dựa vào cạnh ghế sô-pha, lại còn thở dài thườn thượt.
Bùi Lộ bật cười, đi qua, đặt đồ ăn lên bàn: "Ăn đã rồi chơi tiếp."
"Đừng mà, tôi đang hên, ra được ba cái máy bay rồi." Hổ ca nói xong, lại gieo xúc xắc, một lần nữa đổ được sáu, giờ có nói gì cũng không chịu nghỉ chơi giữa chừng, "chơi xong ván này đã, nhanh thôi nhanh thôi."
Kết quả khi ba người còn lại cậu truy tôi đuổi, bốn cái máy bay của Mục Vãn Vãn vẫn còn chưa được xuất phát, cô dựa vào một góc sô-pha, nửa dựa vào bắp chân Bùi Lộ, hát với giọng buồn da diết: "Cải thìa nhỏ ơi... héo tàn vào đất...*"
Bùi Lộ đang nghiêm túc xem băng hình trận đấu, rốt cuộc không nhịn được mà phì cười, sau đó ngưng xem, cúi người, luồn tay vào tóc cô, xoa xoa: "Vẫn chưa ra được à?"
"Chưa."
Bùi Lộ tràn đầy tự tin: "Anh gieo giúp em."
Sau ba lượt, người xuất được quân đầu tiên là Hổ ca đã có một máy bay về đến đích rồi, còn bốn cái máy bay của hai người đường dưới thì vẫn bất di bất dịch.
Tiểu Bánh Bao đột nhiên hỏi: "Vãn Vãn, em mua xổ số HongKong bao giờ chưa?"
Mục Vãn Vãn cúi đầu bất lực nhìn người khác chơi: "Có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082071/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.