Đến ngày thi đấu, ngủ dậy mọi người vẫn vô tư chào hỏi như thường lệ.
Nhưng thật ra trong lòng ai cũng rất căng thẳng.
"Một tiếng em ăn hết năm cái kẹo rồi." Bùi Lộ bật cười, đóng hộp kẹo lại, "còn ăn nữa sẽ bị sâu răng đấy."
Một bên má của Mục Vãn Vãn hơi gồ lên, cô thấy đầu lưỡi mình hơi tê tê, không phải tại bị ngọt quá đâu.
"Sao có năm viên được...tôi thấy em ấy ăn kẹo cả một buổi trưa." Hổ ca nói, "hồi hộp lắm hả?"
Mục Vãn Vãn gật đầu.
Sau khi vào playoffs, các trận đấu đã chuyển từ BO3 sang BO5, năm ván thắng ba ván là giành chiến thắng chung cuộc, đội thua sẽ bị loại thẳng, dừng bước tại top 6, không có cơ hội sửa sai.
"Không phải chứ, em mà còn sợ đánh với Song X? Anh xem thường em, Mục Vãn Vãn." Tiểu Bánh Bao thay xong quần áo đi xuống, đúng lúc nghe thấy đoạn đối thoại này.
Mục Vãn Vãn không để ý đến anh ta, lo chọn tướng của mình: "Anh tưởng em là anh chắc, gặp YUYI là run như cầy sấy..."
Anh Dương đến, thấy cô vào game: "Sao em còn đánh rank? Còn một tiếng nữa là xuất phát rồi."
"Để cô ấy chơi đi." Bùi Lộ cười, "cô ấy hồi hộp."
Anh Dương thở dài, gật đầu: "Lần đầu tham gia trận đấu sống còn kiểu như thế này, căng thẳng cũng phải."
Hai mươi phút sau, tiểu Bánh Bao nhìn thấy dòng chữ quadra kill trên màn hình của cô: "......Em ấy đang căng thẳng thật đó hả?"
Đánh xong
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082067/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.