Chưa bao giờ Mục Vãn Vãn thấy hối hận như lúc này—— tại sao cô lại là con gái khối tự nhiên chứ???
Lúc vào giao diện BAN PICK, cô vẫn còn đang nghĩ.
Không phải tin đồn nghĩa là sao?
Câu này sao nghe nó cứ lòng vòng thế nào ấy?
Rốt cuộc Bùi Lộ đang muốn đính chính cái gì, đầu cô giờ hoàn toàn là một mớ bòng bong rồi đây này!
Không đúng, dù anh có tỏ tình hay đính chính...thì tại sao lại chọn nói vào ngay lúc này, ngay tại đây chứ!!
Mục Vãn Vãn nhìn các vị tướng trước mặt mình, chợt thấy lạ như chưa từng quen.
"Ván này bảo vệ xạ thủ nhé," anh Dương đề nghị, "bọn họ thích camp em, thế thì cứ để họ camp."
Vừa nãy những người khác đều đã đeo tai nghe vào, hoàn toàn không nghe thấy đoạn đối thoại giữa hai người bọn cô.
Bùi Lộ nói: "Bảo vệ xạ thủ cũng không phải là không được, giờ em đánh được không?"
Giọng điệu tự nhiên cứ như vừa rồi anh chỉ nói về chuyện thời tiết với cô chứ không phải về cái gọi là "tin đồn yêu thầm" vậy.
Mục Vãn Vãn tim đập thình thịch, còn căng thẳng hơn cả lần đầu cô thi đấu chuyên nghiệp: "Được, được mà."
"Được thật không đấy?" Hổ ca hỏi, "nghe giọng em sao cứ bất ổn kiểu gì ấy."
Mộc Đầu: "Cũng có phải chưa từng đánh bảo vệ xạ thủ đâu."
Tiểu Bánh Bao nói ngay: "Đúng đó, tiểu Vãn, em muốn chơi gì nè? Anh Bánh Bao lấy cho em, ván này anh đảm bảo không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082032/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.