Anh Dương giở trò khôn lỏi nhưng lại không ngờ rằng, chủ của quán lẩu ở đường đối diện đó lại thuộc tuýp sang chảnh.
Mặc dù cách lôi kéo khách có cũ kĩ quê mùa, phục vụ còn nói giọng địa phương, nhưng giá các món trên thực đơn thì...mẹ nó còn đắt hơn cả Hải Đế Lao.
Một bữa cơm giá bốn con số, lúc ra về anh Dương vẫn còn liên tục day day chân mày.
Tiểu Bánh Bao che miệng xỉa răng, nói: "Ăn có bữa lẩu thôi mà, sao anh cứ thở dài mãi thế."
"Bữa lẩu này của các cậu giá ngang với món Nhật đấy."
Hổ ca nói: "Không sao, dù sao papa nhà tài trợ cũng lắm tiền mà, chúng ta thắng liên tiếp hai trận, ăn một bữa ngon cũng đâu có gì quá đáng."
"Thì không quá đáng, anh chỉ sợ các cậu ăn no quá, về lại vùi đầu đi ngủ." về đến trụ sở, anh Dương không vào cùng, "anh đến Du Long một chuyến, mọi người vào đi, tập luyện cho tốt."
Bùi Lộ liếc nhìn đồng hồ trên tay: "Muộn vậy rồi, anh còn phải đến Du Long?"
"Ừm, gần đây hình như Du Long đang thâm nhập vào mặt hàng điện tử, đang bàn chuyện người đại diện."
Chuyện này vẫn còn chưa chắc chắn, anh Dương không định nói ra sớm như vậy, nhưng nếu Bùi Lộ đã hỏi thì anh cũng không muốn phải giấu nữa.
Mục Vãn Vãn còn chưa kịp tiêu hóa thông tin đã thấy mấy đồng đội bên cạnh hai mắt sáng rực cả lên.
Tiểu Bánh Bao: "Cái gì?! Người đại diện!! Cả đội mình luôn hả??"
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082027/chuong-52.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.