Cuối cùng Mục Vãn Vãn cũng không đến tiệm bánh kem.
Cô đang định xé miếng dán màn hình thì nhận được điện thoại của anh Dương.
Giọng đối phương rất nghiêm túc: "Em về trụ sở đi, có chuyện cần bàn bạc."
Tạm biệt Lâm Cửu xong, hai người lập tức lên xe, mới đi được một đoạn thì điện thoại của Bùi Lộ cũng reo.
Bùi Lộ không có thói quen vừa lái xe vừa nghe điện thoại, đưa điện thoại qua cho cô: "Là anh Dương, em nghe giúp tôi đi."
Mục Vãn Vãn ồ một tiếng, nhận lấy điện thoại rồi mở loa ngoài.
"Cậu đang ở đâu? Giờ về trụ sở ngay đi, có chuyện lớn rồi!"
Chưa từng thấy anh Dương nôn nóng sốt ruột như vậy bao giờ, Mục Vãn Vãn không nhịn được mà hỏi: "Bọn em đang trên đường về, có chuyện gì thế anh?"
"...Sao hai đứa lại đi cùng nhau?" anh Dương hỏi xong, lại thấy cái câu hỏi này không liên quan lắm, "bỏ đi, về nhanh nhanh là được."
"Nhanh lắm rồi," Bùi Lộ tranh thủ thời gian nói xen vào, "nhanh hơn nữa là thành chạy quá tốc độ."
Về đến trụ sở, Bùi Lộ lái xe vào bãi đậu, hai người cùng nhau đi vào tòa nhà chính bằng cửa sau.
Đi thẳng vào phòng họp.
Tiểu Bánh Bao và những người khác đều đã có mặt, thấy bọn cô vào, tiểu Bánh Bao hỏi: "Hai người rốt cuộc cũng về rồi."
"Xảy ra chuyện gì vậy," Bùi Lộ nhìn xung quanh một lượt, "anh Dương đâu?"
"Đang ở ngoài nghe điện thoại," tiểu Bánh Bao nói xong, bổ sung thêm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2082017/chuong-42.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.