Lúc Mục Vãn Vãn đi ra khỏi phòng thi, khuôn mặt nhỏ nhắn chán chường sụp đổ.
Lâm Cửu: "Sao mặt ỉu xìu thế?"
"Chắc tớ rớt môn rồi," Mục Vãn Vãn thở dài, giọng buồn buồn, "sẽ bị mẹ tớ đánh chết mất."
Lâm Cửu vờ làm vẻ phiền chán: "Mấy đứa học giỏi như bọn cậu đáng ghét thật chứ, suốt ngày cứ treo cái câu rớt môn đó ở miệng."
"Lần này là thật đó," Mục Vãn Vãn lật vài trang sách ôn tập, "Cái này cũng sai luôn rồi... live stream thật là hại người mà!"
"Lúc khán giả tặng quà cho cậu sao cậu không nói câu hại người đó."
"Aiz," Mục Vãn Vãn ngáp một cái, "tớ phải về rồi, cậu thì sao?"
"Cũng về thôi, hôm nay đã hứa sẽ live stream sớm một chút."
"Dạo gần đây có phải cậu stream quá thường xuyên đúng không," Mục Vãn Vãn cau mày, "cổ họng khàn hết rồi kìa."
"Chẳng qua là lúc thi không uống miếng nước nào thôi."
"Đi thôi." Mục Vãn Vãn kéo dây đeo cặp của cô.
"Đi đâu?"
"Gần cổng trường có một hiệu thuốc, đi mua Kim Tang Tử Hầu Bảo."
Mục Vãn Vãn nhân tiện cũng mua luôn cho mình vài hộp.
Cô chỉ nói không thôi mà cổ họng cũng đã đau rồi, càng khỏi nói đến kiểu streamer giải trí ca hát như Lâm Cửu nữa.
Ngày hôm sau vẫn còn môn thi, nhưng trong hợp đồng với Doumao TV có yêu cầu về tần suất live stream mỗi tháng.
Vì thế Mục Vãn Vãn đành phải căng da đầu ra mà live stream.
Đặt một cuốn sách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-va-mang-ha-guc-deu-la-cua-em/2081985/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.