71.
Nhìn vết thương trước ngực, bạn ngớ người, con dao trong tay rơi thẳng xuống đất kêu “leng keng”.
Bạn chợt phát hiện, không biết bắt đầu từ khi nào, tự do đã cách bạn rất xa rồi. Tiền bán mì xào rõ ràng đủ cho bạn ăn uống qua ngày, bạn rõ ràng đã có thể tự nuôi sống mình rồi, thế nhưng, không biết vì sao, bạn vẫn dần dần đánh mất bản thân.
Bạn mất đi sự tự tin.
Bạn dựa dẫm vào người khác.
Bạn đánh mất tự do.
Đó là sự tự do mà hồi nhỏ dù có phải nằm gai nếm mật bạn cũng phải giữ lấy.
Đó là sự tự do mà chị dùng tính mạng để đổi cho bạn.
72.
Bạn bật cười, như điên như dại.
Bạn cười rất lâu, cười đến nỗi không kìm được nước mắt rơi.
Cười xong, bạn rút điện thoại ra, kiểm tra số dư tài khoản chung của hai người, bắt đầu tính toán từng khoản một.
Trừ đi số tiền hai người cùng sử dụng, bạn móc hết từng xu từng hào của số tiền thuộc về bạn ra.
Bạn chuyển số tiền của Tả Thành vào thẻ ngân hàng của hắn.
Bạn chuyển về căn hộ cũ mà bạn mua.
Bạn bỏ đi
73.
Sau khi nhận được tiền chuyển khoản, Tả Thành vội vàng gọi điện thoại, hắn hoảng hốt hỏi bạn đang ở đâu, bạn bảo hắn bạn đang ở căn hộ cũ bạn mua – khúc mắc giữa hai người quá sâu, có quá nhiều chuyện cần xử lí, bạn không thể mặc kệ được.
Bạn tính toán rành mạch tài sản cá nhân của hai người, vạch sơ ra một quy tắc phân chia, sau đó đối chiếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trinh-van-li-binh-tru/11567/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.