41.
Sau chuyện này, thằng chó con đầu tư vào kế hoạch khởi nghiệp của bản thân.
Chuẩn bị tài liệu, chạy thuế kinh doanh, lôi kéo khách hàng, cúi đầu luồn gối, lúc mới khởi nghiệp, chuyện gì cũng phải tự làm, chuyện gì cũng phải tự chịu.
Nhìn thấy thằng chó con gầy xọp đi, bạn đau lòng chết đi được, muốn giúp đỡ nhưng lại bất lực.
Suy đi nghĩ lại, bạn định đóng hàng về nhà chăm sóc thằng chó con, vừa mới lộ ra chút dấu hiệu liền bị ngăn cản.
“Ngộ nhỡ em thất bại thật, chỉ có thể sống dựa vào anh thôi, lúc đó thì để em giặt giũ nấu nướng, anh không được ghét bỏ em đâu đó anh Trình.” Thằng chó con cười nói.
42.
Thằng chó con chạy chọt khắp nơi, mệt lả mà vẫn sốt ruột, tóc nhuốm mùi rượu và khói thuốc cả ngày không hết.
Hắn cần phải lo lót trên dưới, cần chăm chăm vào nghiệp vụ, thậm chí còn phải chăm nom mấy chuyện tầm phào lông gà vỏ tỏi. Bận rộn muốn chết, nhưng công ty mãi chẳng níu được chân ai, ngoại trừ mấy người lão làng cuỗm được từ chỗ khác, nhân viên mới tuyển cứ đến rồi đi như nước chảy. Công ty nhỏ mới khởi nghiệp, nền tảng chỉ có từng ấy, làm gì có chuyện trả được lương cao, chỉ có thể lay lắt giữ người như vậy, tuy nhiên thế giới đâu lắm thằng đần.
Hắn bận đến mức vắt chân lên cổ, bề ngoài tiều tuỵ, nhưng vẫn ép mình phải cười nói với bạn. Hắn không để lộ cảm xúc tiêu cực với bạn, nhưng bạn vẫn nhìn ra được là tâm trạng của hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trinh-van-li-binh-tru/11561/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.