11.
Giờ bạn mới biết, chỗ mì xào mỗi ngày hắn ta bạt mạng đi mua, chẳng có miếng nào chui vào bụng hắn cả.
Mấy tên đánh người vừa rồi là bạn cùng phòng của “Mười giờ năm mươi phút”, chúng sai khiến hắn đi mua đồ ăn đêm, không mua thì cắt nát đồng phục của hắn, đổ nước lên chăn hắn.
Bạn kêu Đệt, hỏi hắn tại sao không mách giáo viên, hắn nói người ta là thiếu gia nhà giàu, quyên tiền xây nguyên một toà nhà cho trường; bạn lại hỏi tại sao không kể cho người nhà, hắn nói bố mẹ mất cả rồi, trong nhà chỉ còn mỗi bà nội, chỉ dựa vào tiền học bổng để học ở trường này.
Trầm mặc hồi lâu, cuối cùng bạn hỏi tại sao bạn cùng phòng lại bắt nạt hắn, hắn nửa cười nửa không nhếch khoé miệng, mỉm cười tự giễu: “Làm sao tôi biết được.”
Đang nói thì nước trong mắt hắn rơi xuống.
12.
Bạn phát hiện ra mình đúng là đoán không sai.
Chỗ mì cho thêm đó quả nhiên là vứt cho chó ăn rồi.
13.
Biết được hắn chưa ăn no, buổi trưa mỗi ngày bạn đều cho hắn một bát mì xào, bên trên xếp ít thịt bán còn thừa. Không chỉ là thương hại hắn. Trên thế giới có rất nhiều người đáng thương, bạn cảm thấy mình cũng đáng thương, lòng tốt của bạn không nhiều đến vậy.
Bạn giúp hắn là vì bạn thích hắn.
Bạn thích vẻ ngoài của hắn, thích cặp mắt một mí và sống mũi cao của hắn, nó khiến bạn nhớ đến người chị đã mất của mình.
Bạn thích sự bền bỉ của hắn, ngưỡng mộ thành tích học
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trinh-van-li-binh-tru/11555/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.