Edit: Tiểu Màn Thầu
Trong tình hình này, Kiều Tịnh không dám trêu chọc Thẩm Luân, cái sắc mặt này của anh, giống như ai thiếu anh 800 vạn không bằng. Kiều Tịnh cúi đầu nghịch điện thoại, chờ món ăn được dọn lên bàn, cô chỉ có nhiệm vụ ăn để lắp đầy bụng.
Cả ngày hôm nay Kiều Tịnh phải chạy lịch trình, buổi trưa chỉ ăn một hộp cơm, chẳng no bụng bao nhiêu. Nhìn những món ăn được trình bày đẹp mắt, khi cô ăn vào bụng, cũng vẫn cảm thấy không no.
Thẩm Luân nhìn thấy cô ăn vội vàng, việc đầu tiên là ngẩn người, sau đó lại gọi người phục vụ đem thêm một phần nữa. Anh chỉ ăn mấy đũa đã buông xuống.
Kiều Tình thoáng nhìn qua phiếu tính tiền, những món ăn ở đây ít nhất cũng hơn ba ngàn tệ, nhưng mà Thẩm tổng của chúng ta là người không có thiếu tiền, cũng chưa bao giờ vì việc tiền bạc mà uỷ khuất nguyên thân.
Điều làm Kiều Tịnh vui mừng chính là, Thẩm Luân đối với cách ăn uống của cô không biểu hiện thái độ bất mãn hay tức giận, thậm chí còn chu đáo gọi thêm một phần ăn nữa.
Cũng may anh không nói cái gì, nếu lúc này còn nói những lời làm tổn thương cô, cô sẽ không ngần ngại hung hăng ấn đầu anh xuống bàn đánh một cái.
Đương nhiên, đây chỉ là do cô tưởng tượng mà thôi.
" Ăn no chưa?"
Thẩm Luân thoáng nhìn qua các món ăn đặt ở trên bàn, ánh mắt có chứa chút không tin tưởng.
Kiều Tịnh ưu nhã dùng khăn lau miệng, nghe thấy anh hỏi, có chút nhượng ngùng mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trang-sang-thay-the-cua-nam-chinh-can-ba/256730/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.