Một lần nữa, Khan lại nằm mơ. Từ khi lấy lại được ký ức tiền kiếp của mình, Khan thường hay mơ lại khoảng thời gian đã qua của đời trước, những hình ảnh và thước phim tâm trí chỉ còn là ký ức và hoài niệm. Nhưng sau khi tỉnh dậy, Khan lại gần như quên mất mình đã mộng mị thấy gì và lại tiếp tục sống ở dị giới, hướng đến hiện tại và tương lai.
Nhưng cũng không nghĩa là hắn thật sự đã quên. Nếu phải lựa chọn giữ ký ức của kiếp này hay kiếp trước, hắn không chút chần chừ chọn vế sau.
Trước mắt Khan là một viễn cảnh u buồn ảm đạm, vòng hoa tang đặt trước cửa, tiếng gõ mõ tụng kinh của sư thầy, khói nhang lượn lờ trong bầu không khí vắng vẻ hiu quạnh. Buổi đám tang không có nhiều người. Người thân đeo khăn trắng chỉ có hai đứa trẻ, một đứa bé trai lớn, một đứa bé gái nhỏ. Đứa bé gái cúi gằm mặt không thấy rõ cảm xúc, còn khuôn mặt của đứa bé trai thì chẳng nắm bắt được gì ngoài sự chết lặng.
Hai đứa nó không hề khóc, nhưng chẳng có ai hờn trách.
Mẹ của chúng là người thân duy nhất.
Giờ, chúng không còn mẹ nữa.
Không có cha, không còn mẹ.
Hai đứa nhỏ trở thành trẻ mồ côi.
Cũng may là cậu con trai cũng mười bảy tuổi, gần bước sang tuổi mười tám. Chẳng mấy chốc sẽ đủ tuổi trở thành người giám hộ cho em mình, không cần phải đẩy đứa nhỏ vào nhà mở.
Nhưng không ai nói ra thành lời, "Cũng may..."
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-trai-nhan-vat-chinh/2517023/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.