1.
Mùa đông năm thứ hai sau khi Hồ Đào rời đi, Lâm Hướng Tự rốt cục cũng nghe được tin tức về cô.
Là Hồ Lâm xông vào phòng làm việc của anh, đem một xấp ảnh rất dày ném lên trên bàn làm việc.
“Tôi tìm được chị ấy rồi!” Cô ta nói, “Các người đều không muốn gặp lại chị ấy, tôi hận các người.”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt Lâm Hướng Tự, gằn từng chữ một: “Lâm Hướng Tự, tôi hận các người, hận từng người một.”
Lâm Hướng Tự ngồi trên ghế làm việc, không cầm xấp ảnh Hồ Lầm ném trên bàn làm việc lên. Anh chỉ lẳng lặng nhìn Hồ Lâm, đợi đến khi cô ta đập ly đạp ghế phát tiết xong, anh mới nhàn nhạt cất lời: “Anh mời em ăn tối nhé, em muốn ăn gì?”
Hồ Lâm giận điên người, nghe vậy thì cười khẩy: “Đếch cần, cất cái mặt nạ giả tạo đấy đi, Lâm Hướng Tự, tôi thật sự nhìn lầm con người anh đấy! Tôi thật sự, quá thất vọng về anh rồi!”
Sau đó cô ta đóng sầm cửa lại, quay người rời đi.
Mà Lâm Hướng Tự ở phía sau cô ta, tiếp tục quay lại ghế dựa, phản hồi các email được đánh dấu “ưu tiên” trên máy tính như chưa hề có chuyện gì xảy ra. Anh đặt tay trên bàn phím, mi mắt cụp xuống, qua rất lâu vẫn không gõ chữ tiếp theo.
Một lúc lâu sau, Lâm Hướng Tự mới lấy lại tinh thần từ trạng thái cứng đờ không nhúc nhích, run rẩy đưa tay cầm lấy xấp ảnh kia.
Người con gái trong ảnh mặc chiếc váy lửng màu kaki, mái tóc từng dài đến eo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-se-yeu-em-nhung-ngay-troi-tro-gio-2/1737323/chuong-48.html