Hắn đã ở trong mộng.
Ngay từ cảnh tượng quen thuộc lúc đầu, hắn đã biết mình đang trong cõi mộng.
Như trước là hang núi tối tăm, như trước là cảm giác hít thở không thông tràn ngập áp bách.
Hắn nằm sấp trên mặt đất lạnh như băng, ngoại trừ đôi mắt ra, toàn thân cao thấp đều không thể nhúc nhích.
Trong hang núi có ánh sáng kỳ dị, ánh trăng hắt vào từ trên xuống dưới, song lại yếu ớt mỏng manh tựa như sắp rơi xuống. Điều này làm cho hắn có một loại cảm giác, tựa hồ trừ chỗ ẩn thân của mình là chật hẹp ra, phía trước cách đó không xa vẫn có chỗ còn rộng lớn hơn.
Tại vùng rộng lớn kia, có hai cây cột đá thô chắc một đường uốn lượn hướng về phía trước. Hắn đem ánh mắt chuyển động đến cực hạn, cũng không cách nào nhìn thấy đỉnh của cột đá, càng không biết được tình hình nơi đó thế nào.
Cột đá cũng không thẳng tắp, ngược lại có đường cong lưu loát và bề thế kiên cường. Chúng nó tựa hồ cũng không như những tảng đá vô tri khác, dưới ánh sáng chiếu rọi xuống có chút kỳ dị, bên trong cột đá tựa hồ có cái gì đó đang giãy giụa theo quy luật. Mười mấy năm qua, hắn từng cho rằng mình mơ thấy chính là hai con rắn vô cùng lớn. Song, hắn chưa từng thấy qua loại rắn nào có thể hoàn toàn đứng thẳng thế này, hơn nữa, hai cột đá cũng không có thân thể như rắn cân xứng, bóng loáng thế này. Điều này làm cho hắn cảm thấy mê hoặc. Mỗi lần sau khi mơ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/191802/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.