Ánh mặt trời đầu thu vẫn như cũ nóng bỏng hừng hực.
Phương Mộc đội nắng sớm, ngồi xổm trong vườn nhổ cỏ. Viện phúc lợi trẻ em này rất giống Nhà Thiên Sứ, cũng có một khu vườn trồng dưa trái hoa cỏ, chẳng qua quy mô nhỏ hơn nhiều. Thêm vào đó kinh phí eo hẹp, thiếu thốn nhân công, trong vườn thường thường cỏ dại mọc thành bụi, bầu không khí hoang vu tồi tàn càng thêm sâu.
"Nghỉ một lát thôi." Sân bên kia truyền đến thanh âm của chị Triệu, "Sang đây uống nước."
Phương Mộc ứng tiếng, tay cũng không dừng lại, cho đến khi cỏ dại bên người được quét sạch sẽ, mới lê đôi chân tê rần, từng bước từng bước đi qua.
Chị Triệu đưa sang một ly nước, đồng thời cầm lấy khăn mặt, giúp Phương Mộc lau đi mồ hôi đầy đầu. Phương Mộc có chút ngượng ngùng, sau khi uống cạn nước, liền đoạt lấy khăn mặt, tự mình chậm rãi lau.
Chị Triệu đem ly rót đầy, nhét vào trong tay Phương Mộc, nhẹ nhàng thở dài một hơi: "Có tin tức gì không?"
"Không có." Phương Mộc cúi đầu, khăn lông trong tay anh xoắn thành một cục, "Chị yên tâm, có tin tức em sẽ thông báo cho chị."
"Tôi có lỗi với cụ Chu." Chị Triệu nhìn khoảnh sân trống rỗng, giọng nói lặng đi, "Cứ từng thứ từng thứ đánh mất đi."
Phương Mộc không nói gì, yên lặng nắm lấy đôi bàn tay tràn đầy nếp nhăn kia.
Nhị Bảo nửa năm trước lạc đường, đến nay không có tin tức.
"Giúp chị tìm nó." Chị Triệu vẻ mặt đau buồn, "Á Phàm đã lớn, vô luận tới chỗ nào, đều có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/191796/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.