Trong phòng làm việc khoa y tế bệnh viện nhân dân thành phố vô cùng náo nhiệt. Trưởng khoa y tế ngồi sau bàn làm việc, vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn một đám người trước mặt. Những người này tự động chia làm hai phe, một phe nói năng kịch liệt, nhao nhao ồn ào, một phe khác thì mềm mỏng nói lời nhỏ nhẹ, khổ sở cầu khẩn. Ghế dài bên cạnh, y tá Nam và Liêu Á Phàm ngồi song song. Mặt y tá Nam vẫn còn vệt nước mắt, thỉnh thoảng dùng giấy ăn lau đôi mắt sưng đỏ, thỉnh thoảng trong trò hài trước mặt chêm vào mấy câu. Liêu Á Phàm thì hầm hừ tức giận nhìn trưởng khoa y tế, mỗi khi y tá Nam mở miệng, cô sẽ xông lên nói giúp.
Trưởng khoa y tế rất nhanh đã mất hết kiên nhẫn, chỉ vào Liêu Á Phàm quát: "Cô nề nếp chút cho tôi, vấn đề của chính cô còn chưa rõ ràng, thêm loạn cái gì!"
Liêu Á Phàm đứng phắt dậy, vừa muốn cãi lại thì nhìn thấy Dương Mẫn mang theo Phương Mộc đi vào khoa y tế. Cô lập tức ngồi xuống, quay phắt đầu sang, mím chặt miệng không nói.
Phương Mộc nhìn cảnh lộn xộn trước mắt, không nhịn được cáu kỉnh trong lòng, âm u nghiêm mặt hỏi Liêu Á Phàm: "Con đã làm gì?"
Liêu Á Phàm liếc mắt nhìn Phương Mộc, lại quật cường nghiêng đầu đi, không nói được một lời.
Trưởng khoa y tế nhìn Phương Mộc, hỏi: "Anh là thế nào với Liêu Á Phàm?"
"Tôi là . . . . . ." Phương Mộc phun ra nuốt vào nửa ngày, "Con bé đã làm gì vậy?"
"Có một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/1413993/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.