Đêm khuya, dân cảnh trực ban của phòng bảo quản vật chứng cục cảnh sát thành phố C đánh một cái ngáp, thờ ơ đem đầu lọc thuốc dụi tắt trong gạt tàn bên cạnh tay. Gã nhìn mấy hộp ma túy viên và dụng cụ bào chế ma túy chất đống, nhỏ giọng mắng một câu.
Mấy thằng cha đội phòng chống ma túy này, phá án xong chỉ biết ra ngoài uống rượu ăn mừng, cũng không đến giúp một tay.
Gã qua loa điền lên tờ nhãn, lần lượt dán lên hộp, sau đó cố sức nhấc lên, đi đến hướng dãy giá xếp vật chứng.
Dân cảnh trực ban có chút lớn tuổi đứng trước giá sắt, một bên ngẩng đầu lẩm nhẩm đếm số lượng, một bên viết viết vẽ vẽ lên quyển sổ trên tay. Nhìn gã xiêu vẹo chuyển hộp tới, không nhịn được cười nói: "Còn bao nhiêu nữa?"
"Không ít đâu." Gã tức giận nói, nặng nề ném rương dưới chân gã đàn anh.
"Haha." Người lớn tuổi hơn đá đá cái hộp, "Đám nhóc này lập công rồi."
"Chả liên quan gì đến chúng ta cả." Cảnh dân trực ban bĩu môi, lau mồ hôi trên trán, "Cũng chẳng thêm được tiền lương cho anh em ta."
Dứt lời, gã xoay người đi về hướng cửa, mới vừa cất nửa bước, trong tai liền truyền đến một trận tiếng "đinh đương" rất nhỏ.
"Hửm?" Gã vô thức quay đầu lại, nhìn thấy gã đàn anh đồng dạng khó hiểu nhìn mình, "Tiếng gì vậy?"
"Hình như là âm báo tin nhắn điện thoại." Gã suy nghĩ một chút, khẳng định nói, "Nokia, đúng rồi, điện thoại di động của vợ em cũng là tiếng này."
"Không phải của anh." Gã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-thanh-pho/1413990/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.