Tiêu Chiến đứng trong phòng tập, ánh sáng từ khung cửa sổ hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của anh. Thời gian trôi qua không lâu, nhưng anh cảm giác như đã cả một đời trôi đi kể từ lần cuối anh nhìn thấy Vương Nhất Bác.
Mỗi ngày, anh đều tự hỏi liệu quyết định của mình có đúng không. Rời xa Nhất Bác là cách anh chọn để bảo vệ cậu khỏi những sóng gió trong giới giải trí, khỏi những áp lực mà tình yêu giữa hai người đàn ông nổi tiếng có thể gây ra. Nhưng anh không ngờ rằng, chính lựa chọn ấy lại hủy hoại cả hai.
Một tiếng gõ cửa vang lên. Tiêu Chiến quay lại, giọng quản lý vang lên phía bên kia:
"Tiêu Chiến, lát nữa có phóng viên muốn phỏng vấn. Cậu chuẩn bị một chút đi."
Tiêu Chiến gật đầu, như một cái máy. Từ khi chia tay Nhất Bác, công việc trở thành chiếc áo giáp duy nhất anh dùng để che đi những vết thương trong lòng.
Cùng lúc đó, Nhất Bác đang đứng trong một studio chụp ảnh. Cậu mặc một bộ vest đen lịch lãm, nhưng ánh mắt lại vô hồn. Nhiếp ảnh gia yêu cầu cậu cười, nhưng nụ cười của cậu nhạt nhòa, chỉ như một chiếc mặt nạ.
"Nhất Bác, cậu ổn không?" Một người trong ê-kíp hỏi.
"Ừ, ổn." Cậu trả lời cụt ngủn, nhưng ai cũng biết đó chỉ là một lời nói dối.
Nhất Bác không ngừng nghĩ về Tiêu Chiến. Mỗi đêm, hình ảnh anh lại xuất hiện trong giấc mơ của cậu, khiến cậu vừa đau lòng vừa giận dữ. Cậu giận Tiêu Chiến vì đã chọn cách rời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742695/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.