Thời gian trôi qua như một cơn gió lạnh lẽo giữa mùa đông. Tiêu Chiến cố gắng chìm đắm vào công việc, hy vọng rằng những ngày tháng bận rộn có thể giúp anh quên đi ánh mắt tha thiết của Nhất Bác, quên đi tình yêu mà cả hai từng cố gắng bảo vệ. Nhưng càng cố gắng, anh càng nhận ra những ký ức ấy đã ăn sâu vào trái tim mình, không cách nào xóa nhòa.
Một buổi tối, Tiêu Chiến đứng trong căn bếp nhỏ, nhìn ly trà còn bốc khói trên bàn. Tiếng nhạc nhẹ nhàng từ loa vang lên, nhưng chẳng thể nào làm dịu đi những nỗi buồn dai dẳng trong lòng. Anh đưa tay lấy một cuốn sổ tay cũ từ kệ sách. Những trang giấy bên trong chứa đầy những nét chữ phóng khoáng, quen thuộc đến đau lòng – đó là những dòng ghi chú mà Nhất Bác từng viết khi cả hai cùng nhau bàn bạc ý tưởng cho một dự án.
"Ánh sáng phải chiếu từ góc này," một dòng chữ với nét gạch nhấn mạnh. "Tiêu Chiến, anh sẽ tỏa sáng hơn nếu góc máy được đặt thế này."
Những lời này như một lời thì thầm vọng lại từ quá khứ. Tiêu Chiến siết chặt cuốn sổ, nhắm mắt lại. Anh nhớ rõ ánh mắt lấp lánh của Nhất Bác mỗi khi cậu hăng hái nói về công việc. Trong khoảnh khắc, anh gần như có thể nghe thấy giọng nói của cậu vang lên bên tai.
Nhưng thực tại vẫn luôn là một cú tát phũ phàng. Tiêu Chiến đặt cuốn sổ xuống, cố gắng kìm nén những cảm xúc đang trào dâng. Anh biết, mình đã chọn rời xa, và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742693/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.