Tiêu Chiến và Vương Nhất Bác tiếp tục gặp nhau, những lần hẹn hò đã trở thành phần không thể thiếu trong lịch trình của cả hai, dù họ không bao giờ gọi những buổi gặp gỡ ấy là hẹn hò. Đối với Tiêu Chiến, mỗi lần gặp Vương Nhất Bác đều là một sự giải thoát nhẹ nhàng khỏi cái bóng đen của ngành công nghiệp giải trí. Vương Nhất Bác không phải là một người trong giới, điều đó khiến Tiêu Chiến cảm thấy như tìm thấy một không gian an toàn, nơi anh có thể là chính mình mà không cần phải che giấu bất kỳ cảm xúc nào.
Còn đối với Vương Nhất Bác, mỗi lần nhìn thấy Tiêu Chiến là một dịp để anh hiểu thêm về con người mà mình đang yêu. Đã bao lần anh chứng kiến Tiêu Chiến cười nhẹ, nhưng đằng sau nụ cười ấy luôn ẩn chứa một sự mệt mỏi không thể che giấu. Anh biết rằng Tiêu Chiến không phải là một người dễ dàng bộc lộ cảm xúc của mình, nhưng Vương Nhất Bác luôn cảm nhận được những nỗi đau thầm lặng mà Tiêu Chiến mang trong lòng. Anh không ép buộc, chỉ âm thầm ở bên, kiên nhẫn chờ đợi ngày Tiêu Chiến sẽ mở lòng với mình.
Mỗi buổi chiều, họ lại tìm đến quán café đó, nơi không có những ánh đèn sân khấu chói lóa, không có sự giám sát của công chúng. Đó là nơi họ có thể nói chuyện với nhau mà không cần phải lo lắng về việc ai sẽ nghe thấy. Tiêu Chiến vẫn là Tiêu Chiến – một người nổi tiếng và tài năng, nhưng với Vương Nhất Bác, anh chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742687/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.