Tiêu Chiến đứng trên sân khấu, ánh đèn sân khấu chiếu sáng khuôn mặt anh, nhưng ánh sáng ấy lại khiến anh cảm thấy như mình đang lạc lõng trong một thế giới không có thật. Mọi người dưới đám đông vỗ tay, ca ngợi, tán thưởng, nhưng với Tiêu Chiến, những tràng pháo tay ấy chỉ như những tiếng vang mơ hồ trong lòng. Anh mỉm cười, lướt qua tất cả như một người không thật sự tồn tại trong chính khoảnh khắc đó. Tất cả những gì anh có chỉ là hình ảnh, là vai diễn mà anh phải đóng suốt bao năm qua.
Tiêu Chiến, ngôi sao sáng của làng giải trí, người luôn phải giữ hình ảnh hoàn hảo trong mắt công chúng, nhưng ít ai biết rằng sau lớp vỏ hào nhoáng ấy là một người đàn ông cô đơn, dần dần mất đi bản thân giữa những ồn ào của cuộc sống. Anh cảm thấy mệt mỏi, đôi khi chỉ muốn bỏ lại tất cả, tìm một nơi vắng lặng, nơi không có những kỳ vọng, những ánh nhìn sắc lạnh của mọi người, nhưng lại chẳng biết mình có thể đi đâu.
Hôm nay, trong một buổi sự kiện lớn, Tiêu Chiến gặp một người, một người không giống những người khác. Vương Nhất Bác – một ngôi sao đang lên, mang trong mình một sức hút kỳ lạ, khác hẳn những gương mặt quen thuộc trong ngành giải trí. Anh không có vẻ gì là "hoàn hảo" như những ngôi sao khác, nhưng chính sự tự nhiên, khiêm tốn ấy lại khiến anh tỏa sáng theo một cách riêng. Vương Nhất Bác không cố gắng làm hài lòng ai, cũng không cố xây dựng hình ảnh.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-sang-lui-tan/3742685/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.