Từ ngày Mạc Y Sương được Mạc Phong đồng ý cho phép đến Mạc thị làm việc thì hết lần này đến lần khác lên mặt dù cho một chút kiến thức chuyên môn cũng chẳng có. Các cổ đông đã rất ngán ngẩm với cô ta, hầu như trong bất cứ cuộc họp nào đều lên tiếng phản ánh về vấn đề này. Hôm nay cũng không ngoại lệ.
Một cổ đông bức xúc lên tiếng chấn vấn.
- Mạc tiểu thư, quý vừa rồi rõ ràng tình hình kinh doanh của Mạc thị rất khả thi, hơn nữa nhận được vốn đầu tư của Hoắc tổng, lý nào lại thất thoát nhiều như vậy? Cô cũng nên có câu trả lời thỏa đáng cho chúng tôi mới phải.
Các cổ đông khác cũng bất bình theo.
- Phải đó, chúng tôi là nhà đầu tư, việc chúng tôi quan tâm là lợi nhuận, là lợi ích mà Mạc thị đem lại cho chúng tôi, nhưng những tháng qua chúng tôi nhận lại được gì? Tiền của chúng tôi là mồ hôi nước mắt, không thể cứ mãi ném tiền qua cửa sổ như vậy.
Mạc Y Sương chẳng hề quan tâm những lời chất vấn từ phía cổ đông. Bà Vân Tuyết thì vội vàng lấp liếm.
- Thưa quý vị, trong giới tài chính chúng ta, việc thua lỗ vài lần là chuyện bình thường, các vị đây đã theo Mạc thị nhiều năm lẽ nào không biết công việc làm ăn của Mạc thị khá tốt sao?
- Bởi vì chúng tôi biết tình hình của Mạc thị nên chúng tôi mới thắc mắc việc công ty báo thất thoát tài chính thời gian vừa qua thưa phu nhân.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-o-day-che-cho-cho-em/2858192/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.