Cuối cùng thì cũng về đến khách sạn. Công ti có thuê một phòng tiệc để tổ chức với mọi người. Phòng tiệc khá rộng, đầy đủ mọi thứ. Sau khi ăn uống, mọi người bắt đầu hát karaoke. Vì rất nóng lên Anh ra ngoài ban công chơi, ngoài này gió mát lồng lộng, tay cầm ly whisky ( giờ uống được rượu rồi) đứng đón gió. Cuối cùng thì cô cũng biết rằng Minh chưa hề chết, cậu vẫn sống khỏe mạnh, vẫn như xưa, chưa từng thay đổi gì cả. Điều đấy làm cô vui, nhưng không biết rằng sẽ vui được bao lâu nữa? Liệu cậu có bỏ đi như 4 năm trước mà không có một tin tức gì nữa không?
-Không vào hát cùng mọi người sao? – Một giọng nam vang lên, ồ anh chàng luật sư vừa bước sang tuổi 35 đây mà.
-Tôi không thích hát!
-Cũng phải, một người lạnh lùng như em làm sao có thể hát cho người khác nghe chứ!
-Anh nói đúng. Còn anh thì sao?
-Anh hả? Anh chỉ hát cho một người nghe mà thôi.
-Vợ hả?
-Chậc, giờ anh đã biết tâm trạng của bị cáo khi đứng trước mặt em rồi đó.
-Sao?
-Nhìn em là họ thấy sợ và cảm thấy không giấu được điều gì chứ sao!
-À..
-À, cái anh chàng Nam đó..
-Sao?
-Là bạn trai em hả?
-Không!
-Vậy sao..?
-Không có gì, bạn cũ thôi.
-Vậy. em có bạn trai chưa?
-Tôi chưa nghĩ đến chuyện đó!
-À, vậy..mà thôi, bỏ đi..anh vào trong trước đây.
-Ừm…
Lại đứng một mình, Anh nhìn bầu trời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nhat-dinh-lam-em-yeu-anh/2192924/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.