Tối đó Tiên không lên bằng nick của Nguyên nữa mà lên bằng nick của mình. Nhưng kính cận không onl…chán quá, cô tắt máy rồi đi ngủ…
Sáng hôm sau..
Lên lớp với khuôn mặt không bình thường, Tiên hằm hằm đi vào chỗ ngồi, vứt cặp đánh phịch một cái rồi ngồi gác chân lên ghế theo thói quen, tay lấy chai C2 trong cặp, tu một phát gần hết chai đó. Kính cận đi qua, khẽ gật đầu chào nhưng cô không gật lại, đơn giản vì cô đang bực, bực, vô cùng bực là đằng khác. Chả là thế này…
Tua lại thời gian 30 phút trước.
Hôm nay tự nhiên cô dậy sớm..oa một kỉ lục thế giới, vừa ra khỏi cửa để hít thở chút không khí trong lành thì có một con xe máy chạy vụt qua…Vụt qua thì không sao nhưng lại cố đi gần cô rồi…xả khói…Lại không biết là ai nên cô đành đứng dậm chân bình bịch..
Lúc sau đi học. Hôm nay cô lôi cái xe đạp ra để đi..vừa ra đến cổng thì nghiến vào cái đinh ghim..thế là thôi bánh sau xe vừa được bơm căng lập tức phát ra tiếng xì xì vui tai và lại không còn tí hơi nào.
Vừa sáng mà đã gặp xui xẻo, lại những hai lần, cô đành lên xe buýt để đi học nhưng…chả hiểu tài xế hôm nay làm sao mà lại bỏ bến khiến cô đứng khóc ròng tại đó. Lúc đó thì có một cái xe máy đi qua rồi đột nhiên dừng lại. Cái tên đó hỏi:
-Muốn đi nhờ không?
-Không.
-Sắp muộn rồi đó.
-Đồ điên, quen biết gì mà phải quan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-nhat-dinh-lam-em-yeu-anh/2192911/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.