Edit: Gà Nướng Muối Ớt
*****
Đàng hoàng.
Đàng.
Hoàng.
....
Tạ Tri liệt mặt, trong đầu nảy ra một ý nghĩ xoắn xuýt: Tại sao tôi lại không đàng hoàng?
Sau khi nhìn chằm chằm khuôn mặt chan chứa chân thành của Bùi Hàm Ý vài giây, cậu mới kịp phản ứng, không biết nên khóc hay cười mà đá người này ra chỗ khác.
Sống hơn hai mươi năm trên đời có cái nhận xét gì mà cậu chưa từng nghe qua.
Nhưng đây là lần đầu tiên nghe thấy người khác nói cậu....không đàng hoàng.
Màn hình điện thoại sáng lên, hiện tin nhắn —— Em sai rồi, boss đàng hoàng nhất. /khóc/
"..."
Đàng cái rắm.
Tạ Tri đứng dậy treo khăn lông lên, đi hai bước thì trong lòng chợt dâng lên một cảm giác quái dị, cậu nhíu mày nhìn điện thoại một lần nữa.
Không sai, đây là số điện thoại mới của Bùi Hàm Ý.
Tin nhắn cuối cùng của hai người cũng chỉ có tin nhắn Bùi Hàm Ý gửi theo nhóm kia "Chúc ngài Thất Tịch vui vẻ"........Tuy cậu không biết lý do vì sao mà đường đường là Bùi tiên sinh nhưng lại thường xuyên gửi mấy tin nhắn không có dinh dưỡng này theo nhóm vào mấy ngày lễ, dù sao thì với tư cách là một đối tác lịch sự, mỗi lần Tạ Tri đều nhắn lại là "Cảm ơn, anh cũng vậy."
Vấn đề hiện tại là, khi cậu đổi điện thoại thì không lưu số điện thoại của mình vào, làm sao mà Bùi Hàm Ý biết được.
Cho dù lúc Bùi Hàm Ý còn bình thường, hai người bọn họ cũng ít khi liên lạc, có chuyện gì thì đều là Tống Đạm báo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ngoc-cung-khong-sao-toi-mu/649541/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.