Edit: Gà Nướng Muối Ớt
*****
[Tạ Tri:....]
[Tạ Tri: Thu hồi đi.]
Để tránh cho Lê Gia nhìn thấy lịch sử trò chuyện lại nổi điên.
Trong lòng Tạ Tri tràn đầy phức tạp mà cất điện thoại, đi về phòng tắm rửa.
Trong khoảng thời gian này ở trong nhà Bùi Hàm Ý, công việc và thời gian nghỉ ngơi của cậu đều như bình thường, dẫu sao cũng đã rạng sáng nên Tạ Tri đã buồn ngủ đến mức không mở mắt nổi, tắm rửa xong thì lau khô tóc. Mặc kệ tóc vẫn còn nhỏ giọt mà ngã người muốn ngủ, điện thoại đặt trên tủ đầu giường lại bỗng nhiên vang lên.
Tạ Tri không kiên nhẫn mở mắt ra, cầm lấy nhìn, là điện thoại của Bùi Hàm Ý.
Người gọi tới là Hà Phương Minh, bạn nối khố (1) của Bùi Hàm Ý, là kiểu người kiêu ngạo từ trong ra ngoài, dáng vẻ luôn khinh khỉnh nhìn từ trên cao xuống, đối với Tạ Tri cũng không thèm che giấu sự chán ghét.
(1) Nguyên văn là "Phát tiểu": Bạn thân chơi từ nhỏ tới lớn.
Quan hệ của hai người cũng không tốt.
Đầu ngón tay do dự nên bấm nghe hay từ chối một lát, Tạ Tri xoa lông mày, vực dậy tinh thần cầm điện thoại ra ngoài, thử gõ cửa phòng Bùi Hàm Ý: "Bảo, có người tìm."
Cửa mở rất nhanh, Bùi Hàm Ý còn chưa ngủ, không thèm quan tâm đến tiếng chuông điện thoại, đôi mắt lấp lánh nói: "Boss tới ngủ với em hả?"
Đang nói chuyện thì điện thoại đã tự động ngắt máy, nhưng sau vài giây lại vang lên lần nữa.
Tạ Tri cũng không gấp, hỏi anh: "Có ấn tượng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/anh-ngoc-cung-khong-sao-toi-mu/649538/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.